Trong lúc Thần nữ A La không chú ý đã nói cho tôi biết chân thân của mình, là một cây tử đằng, còn cho tôi biết cả lai lịch của Liễu Vô Ngôn, mà không hiểu tại sao còn yêu cầu tôi sau này giúp đỡ Liễu Vô Ngôn.
Tôi không hiểu ý cô ấy, nhưng cô ấy cũng không nói thêm nữa mà đưa tôi đến một chỗ trong sơn cốc. Chỉ vào một trong những tảng đá và nói:
- Lại đây, chui qua chỗ này chính là Hồ Cốc.
Tôi mắt chữ A mồm chữ O nhìn tảng đá lớn:
- Hả, lại xuyên nữa à?
A La cười hì hì:
- Anh sợ sao?
Ách, tôi gãi gãi đầu, mấy trò đùa kiểu này không được sợ à?
Có điều cái này trông cũng không có gì to tát. Tôi mỉm cười với A La, bèn xoay người lại đưa tay đặt trên tảng đá, sau đó tập trung tinh thần, chỉ cảm thấy trước mắt nhòe đi, liền đã đến bên trong sơn cốc. Tôi quay đầu lại nhìn, không còn thấy A La đâu nữa.
Ái chà, lần này lợi hại thật. Thuật xuyên tường đã được nâng cấp rồi!
Tôi khẳng định là mình đã ở bên trong Hồ cốc, trong lòng lại có chút lo lắng. Ngay sau đó tôi vừa đi thẳng vào trong vừa cảnh giác quan sát xung quanh.
Mặc dù nói tôi với Nam Cung Phi Yến đã biết nhau rất rõ nhưng lần này tôi lại là “không mời mà đến”, hơn nữa đang trong tình trạng phong bế sơn cốc, có chút không lịch sự lắm, khá là kiêng kỵ, cho nên trước khi nhìn thấy Nam Cung Phi Yến vẫn có tính nguy hiểm.
Hồ Cốc cũng không khác gì cảnh vật bên ngoài, tôi vừa đi vừa quan sát, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai, ngay lúc tôi nổi cáu thì có một bóng xanh lóe lên trong bụi cỏ phía trước, một người con gái đột nhiên xuất hiện ra trước mắt tôi, ngăn cản lối đi.
- Đứng lại! Ngươi là ai lại cả gan xâm phạm Hồ cốc, mau báo danh tính!
Cô gái này trông cũng chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, nhỏ hơn Tiệp Dư một chút, búi tóc hai bên, dung mạo thanh tú. Gọng nói trong trẻo như chim hoàng anh, nhưng cũng là một cô gái chớm xuân.
Tôi không khỏi thầm khen ngợi trong lòng, hãy bàn về việc tại sao mọi hồ ly tinh trong thiên hạ đều là mỹ nhân nhé? Thử nghĩ xem, trong cổ tích và thần thoại từ xưa đến nay, cái gì mà rết tinh, bọ cạp tinh, cóc tinh đều xấu ma chê quỷ hờn, chỉ có hồ ly tinh mỗi người đẹp mỗi nét đẹp đã trở thành đại danh từ của mỹ nhân, lẽ nào yêu tinh khác đều không có quan điểm thẩm mỹ sao? Lúc biến thành người, sao không làm cho bản thân dễ nhìn hơn chút?
Tất nhiên, có lẽ có một nguyên nhân cho chuyện này, bản thân hồ ly chính là một loài vật xinh đẹp, cho nên khi biến hóa cũng sẽ rất đẹp. Nhưng rắn tinh cũng chẳng ổn, một mảnh vừa dài vừa xù xì hệt như cái thứ đại tiện, tôi chưa bao giờ cảm thấy rắn so với con rết, con cốc tốt hơn bao nhiêu.
Nhưng mà rắn tinh nhà người ta vẫn cứ biến ra đẹp ấy chứ, như là Bạch Tố Trinh, Tiểu Thanh, đều vô cùng xinh đẹp, còn một người trong “Anh em hồ lô”, tuy mặt hơi nhọn, đuôi dài ngoằng nhưng cũng không coi là xấu xí, còn một người nữa là Thường Khánh cũng là rắn tinh lại có nét đẹp trai lãnh khốc, nếu xếp vào trường tôi thì đảm bảo các bạn nữ sẽ phát cuồng cho xem…
Tôi đang ngơ ngác nhìn tiểu hồ ly tinh, cô ấy thấy tôi cả nửa ngày trời không nói gì liền tức giận:
- Này, tôi đang hỏi anh, rốt cuộc anh là thứ gì, từ đâu đến, mau nói tôi biết, nếu không tôi không khách khí đâu.
Tiểu hồ ly tinh này lúc tức giận vẫn rất thú vị, miệng phồng lên, trợn tròn mắt, điệu bộ sắp cắn người đến nơi làm tôi không nhịn được mà xì cười, cười tít cả mắt nói với cô ấy:
- Em gái, đừng hung dữ như vậy, tôi không phải là cái gì đó, ách, ý tôi là, tôi là con người, tôi đến đây là tìm chị Phi Yến của mấy cô.
- Tìm chị Phi Yến của tôi?
Tiểu hồ ly lướt mắt từ trên xuống dưới đánh giá tôi đầy nghi hoặc, đột nhiên lắc đầu:
- Không đúng, Hồ cốc đã phong bế từ lâu rồi. Nếu anh là người thì làm sao mà vào được? Nói nhanh, rốt cuộc anh là thứ gì hóa ra, nếu không nói thật, tôi sẽ kêu người tới!
Tôi thì là cái gì biến thành chứ? Giọng điệu này khiến tôi nhớ đến Nam Cung Phi Yến, nhớ thời điểm chúng tôi nảy sinh hiểu lầm, chị ấy cũng hỏi tôi như thế này.
Thấy tiểu hồ ly tinh này sắp làm thật, tôi vội vàng xua tay:
- Đừng đừng đừng, tôi thật sự không phải đồ khốn, tôi cũng không phải cái gì biến thành, tôi là bạn của chị Phi Yến cô, lần này có chuyện nên đến đây tìm chị ấy, còn về việc tôi vào được Hồ cốc thì là tôi tự có cách. Em gái à, cô thử nghĩ xem, nếu tôi là một người bình thường, có thể làm bạn với chị Phi Yến không?
Cô ấy đã có chút tin tưởng, nhưng vẫn nói với giọng điệu cảnh giác:
- Vậy thì anh có chuyện gì, bây giờ có thể nói tôi biết, sau đó tôi sẽ nói chị Phi Yến, nếu không, tôi không tin anh.
- Ách... cái này…
Tôi vốn là vô ý nói nhưng lại bị cô ấy hỏi ngược lại làm tôi choáng ngợp. Lần này tôi vào núi cũng chẳng có gì, chỉ là nhớ đến Nam Cung Phi Yến nên muốn biết chị ấy đang làm gì mà thôi. Thế tôi nên nói thế nào đây?
Sau khi suy nghĩ một hồi, tôi chỉ có thể nói thật:
- Là thế này, em gái...
- Ai là em gái của anh, hừ, nếu anh là con người, nhìn anh cùng lắm là hơn hai mươi tuổi, tôi năm nay hơn hai trăm tuổi rồi, tính ra phải kêu tôi là chị mới đúng!
Tiểu hồ ly tinh ngắt lời tôi, tỏ vẻ không hài lòng với tôi, cô ấy còn kêu tôi gọi là chị.
Đúng là dở khóc dở cười, có lẽ tiểu nha đầu này trong Hồ cốc cũng còn khá nhỏ, e rằng vẫn chưa được làm chị bao giờ, hôm nay muốn đến chỗ tôi thỏa lòng khao khát.
- Ha ha, được được được, không gọi em gái, nhưng nếu tính theo tuổi người, tôi phải gọi cô là bà cố tổ rồi, cô thấy có hợp hay không?
Tôi thản nhiên buông lời trêu chọc.
Tiểu hồ ly tinh trừng mắt, hai tay chống nạnh:
- Không được nói nhảm, mau nói là chuyện gì!
Cô gái này đúng là buồn vui thất thường, tôi cạn lời, cảm giác chỉ số IQ của mình đều sắp bị cô ấy kéo xuống rồi, đành phải thành thành thật thật trả lời:
- Là thế này. Tôi quả thực là bạn bè tốt của chị Phi Yến. Lần trước Hồ cốc gặp nạn, tôi cũng ở đó. À, tôi cũng biết Yến phu nhân nhà cô. Lần này tôi đến, một là muốn viếng thăm Yến phu nhân, hai là thăm hỏi chị Phi Yến, nhưng tôi không ngờ Hồ cốc đã phong bế và tôi lại không thể liên lạc được với họ. Cho nên tự mình đến đây, hy vọng cô không quở trách. Nếu cô có thể giúp tôi báo một tiếng, thế thì còn gì tốt bằng, tôi đỡ phải lòng vòng không hay.
Nghe tôi nói thế, tiểu hồ ly tinh nghiêng đầu nghĩ ngợi, chợt bật cười hì hì:
- Hi hi, anh nói làm tôi cũng nhớ ra, lần trước chị tôi quả thực là có một con người giúp đỡ, có điều không phải anh, tôi cũng không rõ, chị tôi bảo hiện tại là thời điểm rất dễ có kẻ xấu trà trộn. Vì vậy, nếu anh muốn tôi tín nhiệm thì để tôi trói anh lại và thành thật để tôi đưa anh vào. Nếu không, tôi thật không thể đồng ý để anh đi tiếp.
Ách... rắc rối quá, nhìn vẻ mặt tiểu hồ ly tinh vui đùa lại nghiêm túc, cũng đành chịu, nhưng dù sao tôi vẫn không thể để người ta trói đi vào được. Thật mất mặt. Tôi tốt xấu gì cũng là đàng hoàng. Bị một tiểu nha đầu hai trăm năm nhỏ nhoi bắt sống, không được không được...
- Cho tôi xin đi, vị cô nương này, đừng gây rối nữa…. được rồi, cô đã nói vậy thì tôi có một tín vật của Chị Phi Yến ở đây. Chỉ cần nhìn qua là có thể biết thật giả.
Nói rồi tôi lấy tay mò giữa eo, tiện thể cởi túi Càn Khôn ra, đưa lên trước mặt:
- Đây, nhìn đi, túi Càn Khôn của chị Phi Yến, chắc là cô biết cái này chứ?
Chiếc túi Càn Khôn này là bằng chứng duy nhất mà tôi có thể đưa ra. Tiểu hồ ly tinh nhìn chằm chằm vào chiếc túi và đột nhiên ồ lên:
- Ồ, có vẻ là đồ của chị Phi Yến thật. Để tôi ngửi nó xem có đúng hay không…
Vừa nói cô ấy vừa đưa mũi lại gần, gần như sắp dính vào túi Càn Khôn, ra sức ngửi mấy lần, mặt lộ vẻ khó hiểu, lẩm bẩm:
- Sao mùi vị không đúng lắm?
Tôi giải thích:
- Mùi không đúng là phải, cô nghĩ đi, thứ này đã ở chỗ tôi quá lâu rồi, với lại trong đó còn rất nhiều đồ, mùi vị hẳn đã thay đổi, cô vừa lòng chưa. Cho đến bây giờ tôi chưa từng cho đồ ăn gì vào đó, nếu không, nếu tôi để mấy cục đậu hũ thối vào thì cô cũng không cần ngửi nữa.
Tôi cố ý gây trò cười, muốn cô ấy thả lỏng cảnh giác với tôi, đừng nhìn cô ấy hai trăm năm tuổi, trong quan niệm của loài người thì cô ấy vẫn là một cô gái bé nhỏ, tuy có hơi hung dữ, nhưng chỉ cần đùa một tí, dỗ dành một tí sẽ vâng lời ngay thôi.
Đang miên man tính toán, cô gái chầm chậm ngửi đến tay tôi, nhất thời có một hương thơm lạ xộc vào mũi, lòng tôi kiềm không được mà rung động, đầu óc mơ mơ hồ hồ thầm nghĩ hồ ly tinh nhỏ bé thế này đã có tư chất mị hoặc. Thật là đáng sợ, nhưng lực tập trung của tôi không tồi, hừ hừ, ngay cả Nam Cung Phi Yến cũng không thể làm tôi thế này, tiểu nha đầu cô…
Tôi định lấy lại túi Càn Khôn và nhờ cô ấy đưa tôi vào, không ngờ đúng lúc này tiểu hồ ly tinh đột nhiên thè lưỡi, làm mặt nhăn nhó, tôi đứng ngây người thì cô ấy bất ngờ ra tay. Thừa dịp tôi không để ý, cướp lấy túi Càn Khôn, xoay người bỏ chạy!
Tôi trợn tròn mắt, cái này, chặn đường ăn cướp à?
- Này, đứng lại, làm gì vậy...
Tôi hét lớn.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo